Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực.Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.Ngập ngừng vuốt ve sống mũi.Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em.Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội.Ai có lương tâm và danh dự của người nấy.Nhưng đó là chuyện lâu rồi.Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng.Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng.Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không.