Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra.Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức.Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ.Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực.Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn.Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày).Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết.Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung.Mọi người còn lo cho bác nữa.Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình.
